chờ 4



Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010
Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010
52-GIẤY THƠ
GIẤY THƠ
( Gởi M.Thành
Lâm Hà Lâm đồng)
( Gởi M.Thành
Lâm Hà Lâm đồng)
Nhớ thuở xa xưa có một
người
Viết thơ vào lá thả dòng trôi
Ngày nay vẫn có người như thế
Nhưng gió đông tàn ! lá chẳng rơi
Phải mượn những tờ giấy trẳng tinh
Viết toàn những chuyện của ân tình
Gởi theo bưu điện lên trên ấy
Đến tận cho ai thương cảm mình
Viết cả tâm tư những lúc buồn
Nhớ mong da diết có ngàn muôn
Trắng trong tờ giấy là tâm sự
Trong đó ái ân cũng gởi duồng
Giấy trắng trải ra làm chiếu chăn
Mà từng con chữ vẫn băn khuân
Xuyến xao chưa biết rồi đây sẽ
Vạn dặm có gì gặp khó khăn
Viết thơ vào lá thả dòng trôi
Ngày nay vẫn có người như thế
Nhưng gió đông tàn ! lá chẳng rơi
Phải mượn những tờ giấy trẳng tinh
Viết toàn những chuyện của ân tình
Gởi theo bưu điện lên trên ấy
Đến tận cho ai thương cảm mình
Viết cả tâm tư những lúc buồn
Nhớ mong da diết có ngàn muôn
Trắng trong tờ giấy là tâm sự
Trong đó ái ân cũng gởi duồng
Giấy trắng trải ra làm chiếu chăn
Mà từng con chữ vẫn băn khuân
Xuyến xao chưa biết rồi đây sẽ
Vạn dặm có gì gặp khó khăn
Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010
49-LÁ THU
Bốn chục năm rồi
trải bể dâu
Tương rau mắm muối có bên nhau
Hồng trần đấy ắp sầu nhân thế
Chưa hết thương tâm đã bạc đầu
Thu đến chiều nay sao quá buồn
Gió về gọi lá rủ mưa tuôn
Nước rơi hồn lụy rơi từng đợt
Nhuốm cả đời hoa với ngọn nguồn
Gió thổi lao xao lá vấn vương
Trên cao mây lượn vẻ thê lương
Hơi mưa lành lạnh lùa qua cửa
Hưu hắt chiều thu –thu đoạn trường
Lá úa lang thang rụng thải hồi
Đem về ảm đạm dính quanh tôi
Xóm nghèo hai mái ngồi đưa mắt
Nhìn khắp bầu trời mây tím trôi
Viết mấy vần thơ thương cảm thu
Đương khi chiều xuống bóng âm u
Để vơi những nỗi buồn vô tận
Khi cả không gian sương khói mù
Lưu lại để rồi ta với em
Mai kia thu vãn lấy ra xem
Bên nhau khơi lại dòng tâm sự
Sao lạnh trăng nghiêng lạc trước thềm
Hàn lộ - Giáp thân 2004
Nguyễn Duy PhươngTương rau mắm muối có bên nhau
Hồng trần đấy ắp sầu nhân thế
Chưa hết thương tâm đã bạc đầu
Thu đến chiều nay sao quá buồn
Gió về gọi lá rủ mưa tuôn
Nước rơi hồn lụy rơi từng đợt
Nhuốm cả đời hoa với ngọn nguồn
Gió thổi lao xao lá vấn vương
Trên cao mây lượn vẻ thê lương
Hơi mưa lành lạnh lùa qua cửa
Hưu hắt chiều thu –thu đoạn trường
Lá úa lang thang rụng thải hồi
Đem về ảm đạm dính quanh tôi
Xóm nghèo hai mái ngồi đưa mắt
Nhìn khắp bầu trời mây tím trôi
Viết mấy vần thơ thương cảm thu
Đương khi chiều xuống bóng âm u
Để vơi những nỗi buồn vô tận
Khi cả không gian sương khói mù
Lưu lại để rồi ta với em
Mai kia thu vãn lấy ra xem
Bên nhau khơi lại dòng tâm sự
Sao lạnh trăng nghiêng lạc trước thềm
Hàn lộ - Giáp thân 2004
Quảng Thành - Châu Đức
BÀ RIA VŨNG TÀU
Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010
48-XA XĂM
XA XĂM
Thâm tâm tôi cứ
bâng khuâng
Một lần ra viếng người thân
Lâu nay muốn bước bao lần
Nhưng rồi chẳng dám rời chân
Khi xưa có nói thương nhau
Chưa hề hẹn ước ngày sau
Cho nên lòng vẫn u sầu
Cho tình mưa gió lòng đau
Ai xui duyên số nên chi
Để rồi lệ ngấn đường mi
Xa xôi sông núi cũng vì
Khơi lòng khắc khoải sầu bi
Em ơi có nhớ năm xưa
Một lần gặp dưới chiều mưa
Thời gian không chút dư thừa
Tâm tình ta vẫn còn lưa
Chia tay lúc ấy vai mang
Mối sầu như thác dòng oan
Rưng rưng lệ ướt mắt nàng
Bùi ngùi khi bóng chiều tan
Đơn côi tôi nhớ bao la
Thương người tình ở ngoài xa
Mênh mông non nước quan hà
Chuyện lòng bao tháng ngày qua
Một lần ra viếng người thân
Lâu nay muốn bước bao lần
Nhưng rồi chẳng dám rời chân
Khi xưa có nói thương nhau
Chưa hề hẹn ước ngày sau
Cho nên lòng vẫn u sầu
Cho tình mưa gió lòng đau
Ai xui duyên số nên chi
Để rồi lệ ngấn đường mi
Xa xôi sông núi cũng vì
Khơi lòng khắc khoải sầu bi
Em ơi có nhớ năm xưa
Một lần gặp dưới chiều mưa
Thời gian không chút dư thừa
Tâm tình ta vẫn còn lưa
Chia tay lúc ấy vai mang
Mối sầu như thác dòng oan
Rưng rưng lệ ướt mắt nàng
Bùi ngùi khi bóng chiều tan
Đơn côi tôi nhớ bao la
Thương người tình ở ngoài xa
Mênh mông non nước quan hà
Chuyện lòng bao tháng ngày qua
Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2010
TIẾNG HUYỀN CẦM
TIẾNG HUYỀN CẦM
Buồn đâu rơi
xuống vỗ cung sầu
Khua tiếng thăng trầm dạo mấy câu
Nghèn nghẹn giây tơ trùng tấu nhã
Lửng lơ như nước chảy qua cầu
Huyền cầm réo rắt vọng âm ba
Mấy ngón tay Tiên vuốt phím ngà
Thánh thót cung đàn reo thảm đạm
Phải lời Cô phụ thở than ra
Sầu loan dìu dặt lạnh khuê sương
Ai oán nỉ non khúc đoạn trường
Thấp thoáng thu về dâng khói sóng
Tơ lòng vò võ tiếc uyên ương
Dài năm tình đợi chửa phôi pha
Tuổi mộng còn xanh vội nhạt nhòa
Se thắt cõi lòng cung bạc mệnh
Má hồng in vết giọt sương sa
Ái ân đã vướng dấu băn khoăn
Nhớ lại thu vương in vết hằn
Lỡ bước trễ tràng đau lối mộng
Ngàn năn ! ai có thấu cho chăng
Lam chiều ngấn đọng khóc thu ba
Rót cạn tương tư giải lệ hà
Vạt áo ướt lòe ngăn oán lụy
Vườn hoang vọng mãi tiếng thương ca
Nguyễn Duy Phương
Tân thành-Quảng Thành-Châu đức
Bà rịa Vũng tàu
Khua tiếng thăng trầm dạo mấy câu
Nghèn nghẹn giây tơ trùng tấu nhã
Lửng lơ như nước chảy qua cầu
Huyền cầm réo rắt vọng âm ba
Mấy ngón tay Tiên vuốt phím ngà
Thánh thót cung đàn reo thảm đạm
Phải lời Cô phụ thở than ra
Sầu loan dìu dặt lạnh khuê sương
Ai oán nỉ non khúc đoạn trường
Thấp thoáng thu về dâng khói sóng
Tơ lòng vò võ tiếc uyên ương
Dài năm tình đợi chửa phôi pha
Tuổi mộng còn xanh vội nhạt nhòa
Se thắt cõi lòng cung bạc mệnh
Má hồng in vết giọt sương sa
Ái ân đã vướng dấu băn khoăn
Nhớ lại thu vương in vết hằn
Lỡ bước trễ tràng đau lối mộng
Ngàn năn ! ai có thấu cho chăng
Lam chiều ngấn đọng khóc thu ba
Rót cạn tương tư giải lệ hà
Vạt áo ướt lòe ngăn oán lụy
Vườn hoang vọng mãi tiếng thương ca
Nguyễn Duy Phương
Tân thành-Quảng Thành-Châu đức
Bà rịa Vũng tàu
Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010
LY TAO
LY TAO
Rượu say đâu phải người say
Đầm đìa nước mắt ướt đầy áo ta
Rượu trong in bóng gương nga
Cúi đấu ta thấy sương sa thấm đầy
Cố nhân chuốc rượu suốt đêm nay
Cạn chén ly tao lại rót đầy
Ngày mai chẳng bận gì lưu luyến
Muôn dặm đường xa mây khói bay
Khói lửa phong trần chưa biết sao
Sông suối quan sơn chớ bận sầu
Nghiêng chén rượu nồng trăng xế bóng
Thôi đừng vướng lệ bước Ly tao
Rượu say đâu phải người say
Đầm đìa nước mắt ướt đầy áo ta
Rượu trong in bóng gương nga
Cúi đấu ta thấy sương sa thấm đầy
Cố nhân chuốc rượu suốt đêm nay
Cạn chén ly tao lại rót đầy
Ngày mai chẳng bận gì lưu luyến
Muôn dặm đường xa mây khói bay
Khói lửa phong trần chưa biết sao
Sông suối quan sơn chớ bận sầu
Nghiêng chén rượu nồng trăng xế bóng
Thôi đừng vướng lệ bước Ly tao
Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010
45-TÂM BỒ TÁT
TÂM BỒ TÁT
(Tặng Thanh hoa)
Nàng ở thiên cung xuống cõi trần
Dung hoa diễm lệ bậc giai nhân
Xuất thân gia hệ dòng tôn tộc
Ai mới gặp qua quý bội phần
Khác hẳn mọi người ở thế gian
Từ tâmđôn hậu thoát đầy tràn
Thấy ai lỡ bước thường an ủi
Cơm áo giúp người bớt thở than
Hết buổi ngây thơ vâng huấn đình
Nàng về phụ tướng xứ thần kinh
Cùng người chinh khách kết chồng vợ
Giữ vẹn trăm năm lửa ái tình
Dâu bể đổi thay khúc ngặt nghèo
Chồng lên sơn cước nàng cùng theo
Với đàn con dại còn măng sữa
Vạn lý nước non vượt suối đèo
Bao bọc con thơ rất quý chồng
Có khi gối chiếc chăn không chung
Hiện thân sáng lạn tâm Bồ tát
Lượng tiết bao dung vẫn mặn nồng
(Tặng Thanh hoa)
Nàng ở thiên cung xuống cõi trần
Dung hoa diễm lệ bậc giai nhân
Xuất thân gia hệ dòng tôn tộc
Ai mới gặp qua quý bội phần
Khác hẳn mọi người ở thế gian
Từ tâmđôn hậu thoát đầy tràn
Thấy ai lỡ bước thường an ủi
Cơm áo giúp người bớt thở than
Hết buổi ngây thơ vâng huấn đình
Nàng về phụ tướng xứ thần kinh
Cùng người chinh khách kết chồng vợ
Giữ vẹn trăm năm lửa ái tình
Dâu bể đổi thay khúc ngặt nghèo
Chồng lên sơn cước nàng cùng theo
Với đàn con dại còn măng sữa
Vạn lý nước non vượt suối đèo
Bao bọc con thơ rất quý chồng
Có khi gối chiếc chăn không chung
Hiện thân sáng lạn tâm Bồ tát
Lượng tiết bao dung vẫn mặn nồng
Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2010
BÓNG THU SA
BÓNG THU SA
Chiều xuống rồi đường xa quá xa
Trời thu hưu hắt gió thu tà
Ngỡ ngàng quán trọ mờ lam tỏa
Bàng bạc nắng chiều mây nước qua
Đường vắng ! thời gian như bóng câu
Dặm trường mây khói gió vương sầu
Ngày mai ngày mốt về đâu nhỉ
Biết có khi nào gặp gỡ nhau
Gió lạnh trời thu thấu tới tim
Ngư ông ngồi lặng ngắm trời chìm
Mây chièu lãng đãng trôi bàng bạc
Lạc lõng lưng trời một cánh chim
Ta vẫn ruổi rong giữa cuộc đời
Dang tay vuốt nhẹ tóc sương rơi
Nhìn thu bóng ngả lòng xao xuyến
Lả tả hoàng hôn xuống khắp nơi
Mấy độ thu về rồi bước qua
Mây thu dệt thảm bóng chiều tà
Phong trần dồn dập mờ nhân ảnh
Thu lại về đây thu với ta
Nguyễn Duy Phương
Chiều xuống rồi đường xa quá xa
Trời thu hưu hắt gió thu tà
Ngỡ ngàng quán trọ mờ lam tỏa
Bàng bạc nắng chiều mây nước qua
Đường vắng ! thời gian như bóng câu
Dặm trường mây khói gió vương sầu
Ngày mai ngày mốt về đâu nhỉ
Biết có khi nào gặp gỡ nhau
Gió lạnh trời thu thấu tới tim
Ngư ông ngồi lặng ngắm trời chìm
Mây chièu lãng đãng trôi bàng bạc
Lạc lõng lưng trời một cánh chim
Ta vẫn ruổi rong giữa cuộc đời
Dang tay vuốt nhẹ tóc sương rơi
Nhìn thu bóng ngả lòng xao xuyến
Lả tả hoàng hôn xuống khắp nơi
Mấy độ thu về rồi bước qua
Mây thu dệt thảm bóng chiều tà
Phong trần dồn dập mờ nhân ảnh
Thu lại về đây thu với ta
Nguyễn Duy Phương
Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010
43-HẠ VÀNG
HẠ VÀNG
Một căn nhà nhỏ cạnh đồi sao
Cỏ mả hoang vu lấp lối vào
Chiều xuống đường xa thêm tịch mịch
Đêm về thôn dã lặng lao xao
Một mình ngơ ngẩn bước vào ra
Buồn ngắm mây trôi dưới bóng tà
Sầu đến khép hờ then cửa vọng
Chờ trăng đến cụng mấy ly trà
Xóm quê vắng vẻ buổi hoàng hôn
Xa thẳm sườn non mây trắng vờn
Lác đác nhạn về qua khỏi núi
Một vài tiếng chó ở đầu thôn
Hạ huyền lặng lẽ ngắm trăng thanh
Bên ngọn suối Gia ở Quảng Thành*
Xứ lạ nương nhờ vùng đất đỏ
Quê người bầu bạn với trời xanh
Qua ngày yên phận việc nông tang
Mọi chuyện thế nhân không biết bàn
Xe cộ tới lui sợ bụi lấm
Chỉ mong có được chút thanh nhàn
Trọng Hạ Kỷ Mão 1999
Nguyễn Duy Phương
*Quảng Thành-Tân thành-Châu đức-
Bà rịa Vũng Tàu
Một căn nhà nhỏ cạnh đồi sao
Cỏ mả hoang vu lấp lối vào
Chiều xuống đường xa thêm tịch mịch
Đêm về thôn dã lặng lao xao
Một mình ngơ ngẩn bước vào ra
Buồn ngắm mây trôi dưới bóng tà
Sầu đến khép hờ then cửa vọng
Chờ trăng đến cụng mấy ly trà
Xóm quê vắng vẻ buổi hoàng hôn
Xa thẳm sườn non mây trắng vờn
Lác đác nhạn về qua khỏi núi
Một vài tiếng chó ở đầu thôn
Hạ huyền lặng lẽ ngắm trăng thanh
Bên ngọn suối Gia ở Quảng Thành*
Xứ lạ nương nhờ vùng đất đỏ
Quê người bầu bạn với trời xanh
Qua ngày yên phận việc nông tang
Mọi chuyện thế nhân không biết bàn
Xe cộ tới lui sợ bụi lấm
Chỉ mong có được chút thanh nhàn
Trọng Hạ Kỷ Mão 1999
Nguyễn Duy Phương
*Quảng Thành-Tân thành-Châu đức-
Bà rịa Vũng Tàu
Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010
42-LÒNG NHÂN ÁI
LÒNG NHÂN ÁIĐa tình đâu phải tục
Bác ái sớm thành tiên
Thuở hỗn độn ưu tiên dành nhân loại
Trời đất sinh phái yếu tặng đàn ông
Phải nâng niu để tránh khỏi phụ lòng
Ơn tưởng lệ dày công của tạo hóa
Một món nợ làm người không thể trả
Quá thâm sâu lồng lộng đức hiếu sinh
Chớ phũ phàng ích kỷ biết riêng mình
Hãy mở rộng bàn tay đầy thân ái
Giúp những kẻ cô phòng đáng thương hại
Mở lòng từ hỷ xả trợ đơn côi
Tiếc làm chi cái ánh mắt làn môi
Không như thế thì đời ôi ! Lạc lõng
Đừng có giận đàn ông sao hư hỏng
Hỏi ông trời bày cái đẹp làm chi
Như muôn hoa sắc nước đáng yêu vì
Nên phải có bàn tay si săn sóc
Xin đừng để cánh hồng sầu lăn lóc
Đến cỏ hôi là vị thuốc tiêu phong
Trong vườn đời bao cái tuyệt bềnh bồng
Hãy vớt lấy cho trời không ân hận
Đừng cố chấp thiên công sẽ nổi giận
Đưa quý nàng về tận cõi thiên thai
Rồi trần gian đâu có được ngày mai
Cả vũ trụ chìm hoài trong u tối
Nguyễn Duy Phương
Bác ái sớm thành tiên
Thuở hỗn độn ưu tiên dành nhân loại
Trời đất sinh phái yếu tặng đàn ông
Phải nâng niu để tránh khỏi phụ lòng
Ơn tưởng lệ dày công của tạo hóa
Một món nợ làm người không thể trả
Quá thâm sâu lồng lộng đức hiếu sinh
Chớ phũ phàng ích kỷ biết riêng mình
Hãy mở rộng bàn tay đầy thân ái
Giúp những kẻ cô phòng đáng thương hại
Mở lòng từ hỷ xả trợ đơn côi
Tiếc làm chi cái ánh mắt làn môi
Không như thế thì đời ôi ! Lạc lõng
Đừng có giận đàn ông sao hư hỏng
Hỏi ông trời bày cái đẹp làm chi
Như muôn hoa sắc nước đáng yêu vì
Nên phải có bàn tay si săn sóc
Xin đừng để cánh hồng sầu lăn lóc
Đến cỏ hôi là vị thuốc tiêu phong
Trong vườn đời bao cái tuyệt bềnh bồng
Hãy vớt lấy cho trời không ân hận
Đừng cố chấp thiên công sẽ nổi giận
Đưa quý nàng về tận cõi thiên thai
Rồi trần gian đâu có được ngày mai
Cả vũ trụ chìm hoài trong u tối
Nguyễn Duy Phương
Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010
41-TÌM SINH KẾ
TẦM SINH KẾ(Thi ngôn chữ Hán)
Đông phong đình bộ xứ Châu thành
Hàn dã tà dương cảnh tịch thanh
Vân cấu mãn thiên nan lịch động
Thảo lai vu địa cản di hành
Đơn thân khốn liệu quảng tiền lộ
Vạn lý hà nhân thức tiến trình
Nhược ngộ thùy tường ngô vấn hạn
Hạnh phùng khả vọng cứu bình sinh
Nhâm tuất mạnh đông
Đông phong đình bộ xứ Châu thành
Hàn dã tà dương cảnh tịch thanh
Vân cấu mãn thiên nan lịch động
Thảo lai vu địa cản di hành
Đơn thân khốn liệu quảng tiền lộ
Vạn lý hà nhân thức tiến trình
Nhược ngộ thùy tường ngô vấn hạn
Hạnh phùng khả vọng cứu bình sinh
Nhâm tuất mạnh đông
TÌM SINH KẾ(Dịch nghĩa)
Gió đông dừng bước ở Châu thành
Xóm vắng chiều tà cảnh lạnh tanh
Mây kéo đầy trời khôn cử động
Cỏ tràn mặt đất cản di hành
Một mình lúng túng khúc đường trước
Muôn dặm loay quay bước tiến trình
Nếu gặp người rành ta hỏi lối
May ra tìm được cách mưu sinh
Đầu đông năm Nhâm tuấtGió đông dừng bước ở Châu thành
Xóm vắng chiều tà cảnh lạnh tanh
Mây kéo đầy trời khôn cử động
Cỏ tràn mặt đất cản di hành
Một mình lúng túng khúc đường trước
Muôn dặm loay quay bước tiến trình
Nếu gặp người rành ta hỏi lối
May ra tìm được cách mưu sinh
Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010
40-QUẠNH HƯU
QUẠNH HƯU
Chiều buồn lặng ngắm biên giang
Bơ vơ xứ lạ lầm than cửa nhà
Quê hương ngàn dặm cách xa
Chôn chân đất khách tính đà quá lâu
Ra đi giữa lúc cơ cầu
Mới dây mà đã đổi màu tuyết hoa
Chạnh lòng vài giọt lệ sa
Bóng chiều đủ rọi tịch tà thu không
Ghé mắt lên vách tường trông
Trường đồ bát quái từng vòng nhện đan
Mọt kêu chít chít thở than
Tiếng nghe thánh thót tựa đàn tri âm
Bên tai réo rắt hồ cầm
Nỗi lòng Dế hát đồng tấm chia sầu Nguyễn Duy Phương
Chiều buồn lặng ngắm biên giang
Bơ vơ xứ lạ lầm than cửa nhà
Quê hương ngàn dặm cách xa
Chôn chân đất khách tính đà quá lâu
Ra đi giữa lúc cơ cầu
Mới dây mà đã đổi màu tuyết hoa
Chạnh lòng vài giọt lệ sa
Bóng chiều đủ rọi tịch tà thu không
Ghé mắt lên vách tường trông
Trường đồ bát quái từng vòng nhện đan
Mọt kêu chít chít thở than
Tiếng nghe thánh thót tựa đàn tri âm
Bên tai réo rắt hồ cầm
Nỗi lòng Dế hát đồng tấm chia sầu Nguyễn Duy Phương
Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010
Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010
38-NHỜ GIÓ
NHỜ GIÓ
Hỡi gió đi đâu mà vội vàng
Gió ơi ! có tới bến Hương giang
Chờ ta phong kín lòng hoài niệm
Nhờ gió đem ra trao tận nàng
Chầm chậm cho ta gởi mấy dòng
Gió ơi ! nhờ đến xóm Kim Long
Giúp ta đưa tới gần Thiên Mụ
Chuyển lại cho người ta nhớ mong
Hỡi gió đi đâu mà vội vàng
Gió ơi ! có tới bến Hương giang
Chờ ta phong kín lòng hoài niệm
Nhờ gió đem ra trao tận nàng
Chầm chậm cho ta gởi mấy dòng
Gió ơi ! nhờ đến xóm Kim Long
Giúp ta đưa tới gần Thiên Mụ
Chuyển lại cho người ta nhớ mong
Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010
Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010
36-MA HỜI

MA HỜI
Trăm vạn linh hồn lấp bóng đen
Lập lòe ẩn hiện hóa ma đèn
Đêm đêm thất thểu đi tìm kiếm
Trong dải sơn hà lạ rất quen
Tiếng rú thất thanh nghe oán sầu
Vang trong hoang lạnh dội ngàn thâu
Thê lương man rợ tràn bi thiết
Rên rỉ còn hơn tiếng vọng cầu
Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010
35-BẦN THẦN
BẦN THẦN
Cũng muốn làm thơ kể chuyện vui
Nhưng không cản được sóng lòng khơi
Mỗi khi cầm bút ngăn không nổi
Uẩn khúc trào ra rót xuống lời
Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010
34-ĐẤT KHÁCH
Chiều tà tản bộ dạ nao nao
Lá rụng dưới chân tiếng xạc xào
Thấp thoáng cô đơn về gõ cửa
Tin rằng ! hoa lá cách lòng nhau
Lá rụng dưới chân tiếng xạc xào
Thấp thoáng cô đơn về gõ cửa
Tin rằng ! hoa lá cách lòng nhau
Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010
33-SANG ĐÔNG
SANG ĐÔNG
(Cho Vĩnh Trang)
Trời trở lạnh lá đổi màu vàng úa
Cây khom mình im lặng hứng đông về
Mây ảm đạm bao trùm mờ ánh mắt
Gió thê lương vùng vẫy rét tê mê
Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010
32-TỰ TÌNH
Ghi chú : Một sự tình cờ đến với tôi - đó là tháng 10-2006
Tôi có nhận được bài Thơ có tựa đề "NHẮN BẠN" của
Thái Sơn Người HàNội nhưng đang lưu trú ở Sài Gòn
(Vì TS cũng là Hội viên CLB thơ Hương Đất Việt như tôi
Mỗi bài thơ lại có cả Địa chỉ-Số điện thoại nên giao lưu dễ
dàng ..và thế là chúng tôi quen nhau và giao lưu thơ thường
Xuyên hàng tháng trên Thi san HĐV) Đến nay TS đã trở về
HàNội và lập blog giao lưu ..nên tôi dăng lại bài thơ họa này
để làm kỷ niệm và chia sẻ cùng bè bạn)
Tôi có nhận được bài Thơ có tựa đề "NHẮN BẠN" của
Thái Sơn Người HàNội nhưng đang lưu trú ở Sài Gòn
(Vì TS cũng là Hội viên CLB thơ Hương Đất Việt như tôi
Mỗi bài thơ lại có cả Địa chỉ-Số điện thoại nên giao lưu dễ
dàng ..và thế là chúng tôi quen nhau và giao lưu thơ thường
Xuyên hàng tháng trên Thi san HĐV) Đến nay TS đã trở về
HàNội và lập blog giao lưu ..nên tôi dăng lại bài thơ họa này
để làm kỷ niệm và chia sẻ cùng bè bạn)
TỰ TÌNH(Họa bài thơ “NHẮN BẠN”
và giử cho Thái Sơn)
Cảm tạ ân tình người viễn Phương
Dầu cho cách trở ở hai phương
Đường xa vạn dặm nào quản ngại
Tâm sự mấy dòng gởi mến thương
và giử cho Thái Sơn)
Cảm tạ ân tình người viễn Phương
Dầu cho cách trở ở hai phương
Đường xa vạn dặm nào quản ngại
Tâm sự mấy dòng gởi mến thương
Thứ Hai, 7 tháng 6, 2010
31- MƯA GIÔNG
Tháng sáu mây đâu rải khắp trời
Chiều buồn rưng rức lệ sầu rơi
Tiếng ve tan tác gào tha thiết
Xác Phượng điêu tàn rụng tả tơi
Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010
Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010
29-TRÀ ĐẠO
TRÀ ĐẠO
“Dăm chén trà mai thông trí tuệ
Vài ly chè tối sáng tinh thần”
“Dăm chén trà mai thông trí tuệ
Vài ly chè tối sáng tinh thần”
Giao thoa nhật nguyệt tỉnh nhờ trà
Điều tiết âm dương tươi ở hoa
Thư thái tâm hồn tiêu ảo nãoTrà tăng sảng khoái thêm hài hòa
Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2010
28- LY HƯƠNG
BẢO ĐỜI(Ly hương)
Tớ bước ly hương giữ lúc trời
Trắng đen lẫn lộn khắp nơi nơi
Sóng gào giá buốt nghe rờn rợn
Gió hú thê lương lạnh kiếp người
Lưng cõng ôm con-con nhỏ lệ
Tay dùi dắt vợ-vợ châu rơi
Mưa như thổn thức thương cho kẻ
Gặp lúc phong ba đẩy giữ vời
Trắng đen lẫn lộn khắp nơi nơi
Sóng gào giá buốt nghe rờn rợn
Gió hú thê lương lạnh kiếp người
Lưng cõng ôm con-con nhỏ lệ
Tay dùi dắt vợ-vợ châu rơi
Mưa như thổn thức thương cho kẻ
Gặp lúc phong ba đẩy giữ vời
Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010
27-CUỘC TANG ĐIỀN
CUỘC TANG ĐIỀN
(cho Hoài Giảng sau 2 năm
tốt nghiệp cử nhân)
tốt nghiệp cử nhân)
Đôi tay chắp cúi đầu xin đa tạ
Đấng cao xanh mở rộng ánh bình minh
Kiếp con lươn tỉnh dậy thở hồi sinh
Bao năm lặng sống trong vùng sỏi đá
Giống tùng bách mọc nơi miền xa lạ
Mấy mươi xuân rồi mới được đơm bông
Cao lớn lên nhờ gió nội hương đồng
Không phân bón lá cành ươm mạnh khỏe
Không thân thích chẳng phải vùng đất mẹ
Đâu họ hàng không thuộc chốn quê cha
Nơi xứ người nương cậy cả hà sa
Đời bội bạc nắng mưa quần tơi tả
Sương gió dập xác xơ con xứ lạ
Vẫn vươn mình đứng dậy nhặt tương lai
Mặc phong ba vùi lấp mảnh hình hài
Giờ mới thấy cái vòng đời ô trược
Đôi chân bước mắt nhìn đời hài hước
Ngày tháng trôi con nước chảy lao đao
Phải lóng nghe những tiếng hát ngọt ngào
Trong dâu bể biết bao vòng cạm bẫy
Mở lớn mắt nhìn sâu là trông thấy
Khắp vòm trời vốn dĩ sống điêu toa
Câu ca dao để lại hẳn không ngoa
Lời nói thật là :"Trung ngôn nghịch nhĩ”
Đời gió bụi bao trùm vô nghiã lý
Chí vừa thành danh chưa vẹn lòng son
Cầu ơn trên cuộc sống được vuông tròn
Là hy vọng trời còn có con mắt
Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010
26-HỒN ĐÊM
HỒN ĐÊM
Vầng trăng lả lướt rải đầy vườn
Ngọn cỏ lờ mờ mấy giọt sương
Chiếc lá vô tình rơi xuống động
Một làn gió thoảng lướt môi hường
Vầng trăng lả lướt rải đầy vườn
Ngọn cỏ lờ mờ mấy giọt sương
Chiếc lá vô tình rơi xuống động
Một làn gió thoảng lướt môi hường
Trăng cài bên cửa lén nhìn ta
Có tiếng thì thào lá gọi ra
Khoác áo vội vàng theo hương cúc
Ngỡ ngàng thu đã xuống rồi a !
Bên tai văng vẳng tiếng ai cười
Thỏ thẻ mơ hồ ấy lá rơi
Làm động ngàn hoa sương óng ánh
Phải hồn thu thảo tới trao lời
Bước chân kinh động lũ côn trùng
Quạnh quẽ không gian Lặng tiếng rung
Một bóng một mình đêm nguyệt lạnh
Nghe hoa nức nở dưới trăng cùng
Gió đưa xác lá rụng nhiều thêm
Trở gót vào trong ngắm trước thềm
Hoa úa gió đùa trăng diễu cợt
Lòng thu rã rượi chảy vào đêm
Có tiếng thì thào lá gọi ra
Khoác áo vội vàng theo hương cúc
Ngỡ ngàng thu đã xuống rồi a !
Bên tai văng vẳng tiếng ai cười
Thỏ thẻ mơ hồ ấy lá rơi
Làm động ngàn hoa sương óng ánh
Phải hồn thu thảo tới trao lời
Bước chân kinh động lũ côn trùng
Quạnh quẽ không gian Lặng tiếng rung
Một bóng một mình đêm nguyệt lạnh
Nghe hoa nức nở dưới trăng cùng
Gió đưa xác lá rụng nhiều thêm
Trở gót vào trong ngắm trước thềm
Hoa úa gió đùa trăng diễu cợt
Lòng thu rã rượi chảy vào đêm
Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010
25-KHÁT KHAO
KHÁT KHAO
Lâu lắm cách nhau mấy độ rồi
Nhớ nhung da diết khuyấy hồn tôi
Đêm nay mưa gió về không ngớt
Nặng trĩu tương tư lạnh lẽo bồi
Thương nhớ cần gì thuở tuổi xuân
Ai đem xao xuyến để chia phần
Tơ duyên một sợi trời ràng buộc
Vắng mặt thời gian trôi lững lờ
Ngồi nghe chuông đổ ngóng từng giờ
Trên bàn điện thoại sầu im lặng
Buồn bã ngoài trời mưa tỉnh bơ
Không em ai sưởi lòng hoang lạnh
Rét mướt tình ơi quá đậm đà
Sáu mấy thu rồi thì đã sao
(Tặng TH.H)
Tìm kiếm em tôi khắp nẻo đường
Từ vùng thị xã đến thôn hương
Quanh vùng phụ cận trong làng mạc
Thậm chí ngoài xa tận phố phường
Tin tức vừa nghe mới ở đây
Hôm qua có mặt ở nơi nầy
Nhanh chân bước đến ừ không gặp
Biết kiếm tìm đâu có ai hay
Nhớ nhung da diết khuyấy hồn tôi
Đêm nay mưa gió về không ngớt
Nặng trĩu tương tư lạnh lẽo bồi
Thương nhớ cần gì thuở tuổi xuân
Ai đem xao xuyến để chia phần
Tơ duyên một sợi trời ràng buộc
Hứa hẹn ngàn đời nợ ái ân
Vắng mặt thời gian trôi lững lờ
Ngồi nghe chuông đổ ngóng từng giờ
Trên bàn điện thoại sầu im lặng
Buồn bã ngoài trời mưa tỉnh bơ
Kỷ niệm yêu thương thấm mặn mà
Dài năm không lẽ hết âm baKhông em ai sưởi lòng hoang lạnh
Rét mướt tình ơi quá đậm đà
Sáu mấy thu rồi thì đã sao
Hương lòng như nước đổ rì rào
Tình thơ lai láng dồn con chữ
Viết lại tháng ngày nhớ khát khao
Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2010
24-KHÓI THUỐC LÁ
KHÓI THUỐC LÁ
Giữ lại cho mình chút đắng cay
Ngoài ra còn lại cái gì đây
Bao ngày ôm ấp toàn hy vọng
Rốt cuộc canh tàn tay trắng tay
Ngồi ngắm từng luồng sợi khói tuôn
Màu lam phảng phất giải lòng buồn
Xua tan những nỗi niềm ngao ngán
Giữa lúc cùng đường lạc nẻo luôn
Lặng lẽ phận mình nào có ai
Gió bay đưa khói thở than dài
Khói tan trong gió buồn da diết
Từng đợt lan dần rồi lạt phai
Gặp bước lao đao trong cảnh nằy
Lòng đau tê buốt kéo theo đây
Trong lòng khói tỏa mơ hồ thấy
Sóng gơn cuốn trôi lớp đọa đầy
Ánh lửa bập bùng soi bóng đêm
Canh khuya hơi ấm sưởi môi mềm
Vơi sầu chốc lát trời băng giá
Lại thấy như đời tươi sáng thêm
Có những làn hơi nhè nhẹ vương
Làm cho ấm áp lúc trên đường
Đi tìm đất mới vũng xa lạ
Mới thấy chao ôi ! thật dễ thương
Ngoài ra còn lại cái gì đây
Bao ngày ôm ấp toàn hy vọng
Rốt cuộc canh tàn tay trắng tay
Ngồi ngắm từng luồng sợi khói tuôn
Màu lam phảng phất giải lòng buồn
Xua tan những nỗi niềm ngao ngán
Giữa lúc cùng đường lạc nẻo luôn
Lặng lẽ phận mình nào có ai
Gió bay đưa khói thở than dài
Khói tan trong gió buồn da diết
Từng đợt lan dần rồi lạt phai
Gặp bước lao đao trong cảnh nằy
Lòng đau tê buốt kéo theo đây
Trong lòng khói tỏa mơ hồ thấy
Sóng gơn cuốn trôi lớp đọa đầy
Ánh lửa bập bùng soi bóng đêm
Canh khuya hơi ấm sưởi môi mềm
Vơi sầu chốc lát trời băng giá
Lại thấy như đời tươi sáng thêm
Có những làn hơi nhè nhẹ vương
Làm cho ấm áp lúc trên đường
Đi tìm đất mới vũng xa lạ
Mới thấy chao ôi ! thật dễ thương
Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010
23-SÂN GA
Chiều xuống rồi trời lạnh tái tê
Đến sân ga tôi đón tàu về
Một mình lặng lẽ xem đưa tiễn
Buồn bã thay kẻ ở người đi
Tôi thoáng trông qua mấy đoạn tàu
Trong lòng có lẽ chở thương đau
Chung quanh tất cả đều phong kín
Chụi đựng âm thầm nối tiếp nhau
Cũng có nhiều toa không chở hàng
Người lên kẻ xuống rộn tràn lan
Lòng tôi cảm thấy như tơ cuộnNhìn họ bắt tay chứa vội vàng
Tàu đỗ lại ga một chút thôi
Máy gầm bánh nghiến khói phun trồi
Tiếng còi như dục tàu lăn bánh
Sót lại nơi này chỉ có tôi
Đau sót trên đường những khúc rây
Duỗi xương sống đợi tháng năm chầy
Lạnh lùng im ắng không than vãn
Chờ những chuyến tàu qua lại đây
Họ đi về vạn ngả muôn nơi
Lang thang tôi trở về nhà trọ
Lạc lõng hồn đơn giữa nẻo đời
Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010
22-LƯU LUYẾN
LƯU LUYẾN
Cánh bằng phiêu lãng mãi chưa về
Khắc khoải buồn đưa mộng tỉnh mê
Đã hẹn mỗi năm mùa tết đến
Là chàng trở lại dưới con đê
Sương lạnh chiều nay theo gió thu
Hàng thông buông lả khóc vi vu
Bâng khuâng vài chiếc lá vàng rụng
Tơ liễu đong đưa rủ xuống hồ
Một chút nắng thừa lạc cuối sân
Ngậm ngùi thương nhớ kẻ phong trần
Bồi hồi nuối tiếc đèn trong lệ
Một khối ưu tư nặng lớn dần
Xuyến xao còn lại trong cơn mơ
Trăng ghé bên hiên rọi hững hờ
Ngồi đếm bóng thu về trước ngõ
Để hồn lưu luyến một bài thơ
BÓNG HOÀNG HÔN
Cánh bằng phiêu lãng mãi chưa về
Khắc khoải buồn đưa mộng tỉnh mê
Đã hẹn mỗi năm mùa tết đến
Là chàng trở lại dưới con đê
Sương lạnh chiều nay theo gió thu
Hàng thông buông lả khóc vi vu
Bâng khuâng vài chiếc lá vàng rụng
Tơ liễu đong đưa rủ xuống hồ
Một chút nắng thừa lạc cuối sân
Ngậm ngùi thương nhớ kẻ phong trần
Bồi hồi nuối tiếc đèn trong lệ
Một khối ưu tư nặng lớn dần
Xuyến xao còn lại trong cơn mơ
Trăng ghé bên hiên rọi hững hờ
Ngồi đếm bóng thu về trước ngõ
Để hồn lưu luyến một bài thơ
Băn khoăn lặng ngắm tà dương
Giựt mình ! Mới biết phần mình đi qua
Mai đây chưa biết phương hà
Bỗng nhiên thấy bóng thu sa bên mình
Giựt mình ! Mới biết phần mình đi qua
Mai đây chưa biết phương hà
Bỗng nhiên thấy bóng thu sa bên mình
Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010
21-HẾT THUỐC
HẾT THUỐC
Em ơi ! hết thuốc thiếu tiền tiêu
Vắng vẻ không gian đời quạnh hưu
Cạn thuốc – không em tình thiếu vị
Lại còn mang nặng nỗi cô liêu
Em ơi ! hết thuốc thiếu tiền tiêu
Vắng vẻ không gian đời quạnh hưu
Cạn thuốc – không em tình thiếu vị
Lại còn mang nặng nỗi cô liêu
Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010
20-HỒN XUÂN TÂN MÃO
HỒN XUÂN TÂN MÃO
Viết một bài thơ thưởng thức ba ngày tết
Đề vài câu đối ca ngợi mấy ngày xuân
Viết một bài thơ thưởng thức ba ngày tết
Đề vài câu đối ca ngợi mấy ngày xuân
Tết trở về đây rợp cảnh tình
Đào Mai hé nhụy chiếu lung linh
Đêm thêu mây khói xanh nền ngọc
Vạt nắng hồng sa sắc Thái bình
Đào Mai hé nhụy chiếu lung linh
Đêm thêu mây khói xanh nền ngọc
Vạt nắng hồng sa sắc Thái bình
Đàn bướm tung tăng lượm thướt tha
Đùa trêu ngọn cỏ lướt ngàn hoa
Tiếng chim thánh thót vang âm điệu
Giữa khoảng trời thơ ý ngọc ngà
Đùa trêu ngọn cỏ lướt ngàn hoa
Tiếng chim thánh thót vang âm điệu
Giữa khoảng trời thơ ý ngọc ngà
Những kẻ nông phu cũng rộn ràng
Thương nhân xuôi ngược quẳng lo toan
Cây nêu phất phới như chào đón
Lữ khách đường xa bước vội vàng
Thương nhân xuôi ngược quẳng lo toan
Cây nêu phất phới như chào đón
Lữ khách đường xa bước vội vàng
Rạo rực tìm về núp bóng xuân
Đất trào thơm ngát gió thơm lừng
Nhịp đời lên tiếng bừng trong sáng
Mạch sống dồi dào chảy dưới chân
Đất trào thơm ngát gió thơm lừng
Nhịp đời lên tiếng bừng trong sáng
Mạch sống dồi dào chảy dưới chân
Bóng trúc xuân đưa dáng mượt mà
Vóc mai lồng tết bước kiêu sa
Chúa xuân rạng rỡ vàng nhung lụa
Non nước cùng say men Thái hòa
Vóc mai lồng tết bước kiêu sa
Chúa xuân rạng rỡ vàng nhung lụa
Non nước cùng say men Thái hòa
Nguyễn Duy Phương
Quảng Thành-Châu Đức-BR Vũng Tàu
Quảng Thành-Châu Đức-BR Vũng Tàu
Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010
19-ĐỒNG CẢM
ĐỒNG CẢM
Cây rũ rượi lá
vàng rơi sướt mướt
Bởi ngoài kia Yến lướt báo đông tàn
Mưa bay bay se lạnh điếm xuân sang
Tết sắp tới mọi người thêm bồng bột
Bởi ngoài kia Yến lướt báo đông tàn
Mưa bay bay se lạnh điếm xuân sang
Tết sắp tới mọi người thêm bồng bột
Từ những kẻ chạy
ăn từng bữa một
Kiếp bạch đinh áo rách với gối ôm
Lầm lữi đi kiếm chác miếng sớm hôm
Trong vực thắm tối tăm bao khổ lụy
Nơi tận đáy thời gian quay bền bỉ
Đến những người phú quý lẫn giàu sang
Đời ấm no xe ngựa lắm huy hoàng
Không ai bảo với ai đều tất cả
Kiếp bạch đinh áo rách với gối ôm
Lầm lữi đi kiếm chác miếng sớm hôm
Trong vực thắm tối tăm bao khổ lụy
Nơi tận đáy thời gian quay bền bỉ
Đến những người phú quý lẫn giàu sang
Đời ấm no xe ngựa lắm huy hoàng
Không ai bảo với ai đều tất cả
Cũng cảm thấy
một cái gì là lạ
Dậy trong lòng rộn rã mớ hân hoan
Có những cô tuổi mộng thẹn mơ màng
Với bao cậu đầy tràn lan tha thiết
Dậy trong lòng rộn rã mớ hân hoan
Có những cô tuổi mộng thẹn mơ màng
Với bao cậu đầy tràn lan tha thiết
Đang đợi sẵn
dang tay chờ đón tết
Và đúng rồi đều biết đó là xuân
Nơi thôn xa thành thị khắp nhân quần
Hớn hở quá tinh thần tuông sảng khoái
Những ông cụ
nghe lòng hừng thoải máiVà đúng rồi đều biết đó là xuân
Nơi thôn xa thành thị khắp nhân quần
Hớn hở quá tinh thần tuông sảng khoái
Kính cẩn mình khấn vái trước tổ tiên
Tấm lòng thành nghi ngút nén hương nguyền
Xin phù hộ bình an luôn Hạnh phúc
Khắp trời đất vang
lên lời cầu chúc
Xua tan đi hờn giận những ngày qua
Bao lỗi lầm xóa bỏ để chan hòa
Mong năm mới Vinh hoa và Thịnh vượng
Quảng Thành-Châu Đức-BR Vũng TàuXua tan đi hờn giận những ngày qua
Bao lỗi lầm xóa bỏ để chan hòa
Mong năm mới Vinh hoa và Thịnh vượng
Giao thừa Đinh Hợi
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010
18-BƯỚC ĐƯỜNG THIÊN LÝ
BƯỚC ĐƯỜNG THIÊN LÝ
Êm ái chiều thu nắng lụa vàng
Trên cành rứu rít cánh chim đang
Hòa theo làn gió ru cành liễu
Cất tiếng lứu lo hát rộn ràng
Điệp khúc tư nhiên cứ kéo dài
Vô tình không biết đến tương lai
Ngỡ ngàng dừng bước đường thiên lý
Lữ khách thầm buông tiếng thở dài
Đường vắng trời thu nhạt nắng chiều
Hoàng hôn đem lại chút cô Liêu
Sòe tay bấm đốt thời gian lụn
Ngơ ngác tóc mây sương vướng nhiều
Tiếng nhạc trên cành bặt vấn vương
Khách trần vội vã bước lên đường
Dặm ngàn sóng gió hồ phiêu bạt
Cách biệt từ đây dấu cố hương
Chẳng biết cùng ai chia nỗi đau
Ra đi ôm một khối thương sầu
Xa quê xa cả tình thân thích
Đen bạc mai nầy có biết đâu
Dưới bóng trăng đầu ngọn gió đêm
Thấm vào da thịt lạnh môi mềm
Gieo bao tê tái vào trời đất
Đùn cả lạnh lùng chồng chất thêm
Cám cảnh tuổi đời chưa mấy phen
Tìm đâu xứ lạ để thân quen
Là lần gặp lúc nan phương ấy
May rủi thôi đành phó trắng đen
Trên cành rứu rít cánh chim đang
Hòa theo làn gió ru cành liễu
Cất tiếng lứu lo hát rộn ràng
Điệp khúc tư nhiên cứ kéo dài
Vô tình không biết đến tương lai
Ngỡ ngàng dừng bước đường thiên lý
Lữ khách thầm buông tiếng thở dài
Đường vắng trời thu nhạt nắng chiều
Hoàng hôn đem lại chút cô Liêu
Sòe tay bấm đốt thời gian lụn
Ngơ ngác tóc mây sương vướng nhiều
Tiếng nhạc trên cành bặt vấn vương
Khách trần vội vã bước lên đường
Dặm ngàn sóng gió hồ phiêu bạt
Cách biệt từ đây dấu cố hương
Chẳng biết cùng ai chia nỗi đau
Ra đi ôm một khối thương sầu
Xa quê xa cả tình thân thích
Đen bạc mai nầy có biết đâu
Dưới bóng trăng đầu ngọn gió đêm
Thấm vào da thịt lạnh môi mềm
Gieo bao tê tái vào trời đất
Đùn cả lạnh lùng chồng chất thêm
Cám cảnh tuổi đời chưa mấy phen
Tìm đâu xứ lạ để thân quen
Là lần gặp lúc nan phương ấy
May rủi thôi đành phó trắng đen
Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010
17-TIẾC NUỐI
TIẾC NUỐI
Mỗi lúc mưa dầm nhè nhẹ trôi
Nhớ cha nhớ mẹ quá ơi trời
Lạnh lùng con muốn về thăm lắm
Cha mẹ còn đâu ở cõi đời
Mấy chục năm rồi con mải đi
Xa rồi cố lý biệt kinh kỳ
Tìm phương xây dựng cho gia nghiệp
Thương nhớ song đường con khắc ghi
Từ lúc xa dời đất Cố đô
Rày đây mai đó khắp sông hồ
Tưởng chừng phiêu bạt đường du tử
Sóng đẩy thuyền trôi biết tới mô
Cô quạnh xứ người trải gió sương
Nơi đây chưa hẳn chốn thiên đường
Ra đi để lánh dòng ngang trái
Đành gạt muôn vàn lệ luyến thương
Thao thức từng đêm nuốt ngậm ngùi
Tỉnh say mường tượng mẹ cha vui
Miên man cứ nghĩ người còn sống
Sực tỉnh hồn mê! Thiên cổ rồi
Nhớ cha nhớ mẹ quá ơi trời
Lạnh lùng con muốn về thăm lắm
Cha mẹ còn đâu ở cõi đời
Mấy chục năm rồi con mải đi
Xa rồi cố lý biệt kinh kỳ
Tìm phương xây dựng cho gia nghiệp
Thương nhớ song đường con khắc ghi
Từ lúc xa dời đất Cố đô
Rày đây mai đó khắp sông hồ
Tưởng chừng phiêu bạt đường du tử
Sóng đẩy thuyền trôi biết tới mô
Cô quạnh xứ người trải gió sương
Nơi đây chưa hẳn chốn thiên đường
Ra đi để lánh dòng ngang trái
Đành gạt muôn vàn lệ luyến thương
Thao thức từng đêm nuốt ngậm ngùi
Tỉnh say mường tượng mẹ cha vui
Miên man cứ nghĩ người còn sống
Sực tỉnh hồn mê! Thiên cổ rồi
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)