chờ 4



Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011
Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011
61-ĐỜI MƯA GIÓ
63- ĐỜI MƯA GIÓ
Quảng thành-Châu đức-BR Vũng tàu
ĐỜI MƯA GIÓ
Sóng đẩy thuyền trôi lạc giữa vời
Dập dềnh chìm nổi cố nhân ơi
Khi trời mưa gió bao trùm lại
Muốn xé tan ra nửa mảnh đời
Cứ tưởng vượt ngàn sóng lặng yên
Ai ngờ mưa gió phủ con thuyền
Một mình chới với sa tay lái
Con nước bồng bênh vỗ đảo điên
Lạc mất đường về tìm lánh mưa
Biết ai ban bố chút lòng thừa
Giúp mình vượt khó cơn nguy biến
Tránh khỏi thương hồ cuốn đẩy đưa
Ngán ngẩm thói thường đầy bất công
Thấy người hoạn nạn chẳng mềm lòng
Thương tình đồng loại dang tay kéo
Đưa chiếc thuyền mành về bến sông
Dõi mắt ngoài xa đứng ngóng chờ
Bao la non nước gió mây mưa
Nỗi niềm hy vọng dần tan biến
Chỉ thấy mênh mông khói mịt mờ
Tiếp nối gió mưa lại bão bùng
Tiếng vang lạc lõng giữa không trung
Tình như bãi biển mùa đông giá
Sóng bủa xôn xao đến tận cùng
Dáo dát nhìn về nẻo nhớ thương
Đất trời ràn rụa nhỏ tình trường
Lạnh lùng ôm khối sầu chan chứa
Sầu đến dâng trào cả đại dương
Thuyền cố về đây vượt sóng dồi
Qua cơn bão tố hỡi than ôi !
Còn đâu bến đậu mong vào cập
Kìa bãi sông xưa đất cát bồi
Nguyễn Duy Phương Sóng đẩy thuyền trôi lạc giữa vời
Dập dềnh chìm nổi cố nhân ơi
Khi trời mưa gió bao trùm lại
Muốn xé tan ra nửa mảnh đời
Cứ tưởng vượt ngàn sóng lặng yên
Ai ngờ mưa gió phủ con thuyền
Một mình chới với sa tay lái
Con nước bồng bênh vỗ đảo điên
Lạc mất đường về tìm lánh mưa
Biết ai ban bố chút lòng thừa
Giúp mình vượt khó cơn nguy biến
Tránh khỏi thương hồ cuốn đẩy đưa
Ngán ngẩm thói thường đầy bất công
Thấy người hoạn nạn chẳng mềm lòng
Thương tình đồng loại dang tay kéo
Đưa chiếc thuyền mành về bến sông
Dõi mắt ngoài xa đứng ngóng chờ
Bao la non nước gió mây mưa
Nỗi niềm hy vọng dần tan biến
Chỉ thấy mênh mông khói mịt mờ
Tiếp nối gió mưa lại bão bùng
Tiếng vang lạc lõng giữa không trung
Tình như bãi biển mùa đông giá
Sóng bủa xôn xao đến tận cùng
Dáo dát nhìn về nẻo nhớ thương
Đất trời ràn rụa nhỏ tình trường
Lạnh lùng ôm khối sầu chan chứa
Sầu đến dâng trào cả đại dương
Thuyền cố về đây vượt sóng dồi
Qua cơn bão tố hỡi than ôi !
Còn đâu bến đậu mong vào cập
Kìa bãi sông xưa đất cát bồi
Quảng thành-Châu đức-BR Vũng tàu
Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011
60-GIÓ ƠI
GIÓ ƠI !
“Gió
cuốn bùng lên lớp bụi trần
Không gian mờ ảo bóng giai nhân”
Hỡi gió về đâu mà vội vàng
Kéo theo mây tím bủa không gian
Từng luồng giăng mắc đầy u ám
Khiến mảnh hồn thơ tối phũ phàng
Hỏi gió đưa mây về tới đâu
Có hay nguyệt lạnh vóc thương sầu
Mập mờ ảm đạm buồn xa vắng
Thấp thoáng bên rèm những hạt châu
Thổn thức bao đêm nặng cõi lòng
Gió ơi có thấu nỗi này không ?
Sao đem sương khói ngăn tầm vọng
Cho Nguyệt xót xa lụy nhễu dòng
Giốc cạn chén buồn lai láng thêm
Vắt sầu đẫm lệ ướt môi mềm
Ái ân theo gió mênh mông quá
Rầu rĩ yên hà nhuộm bóng đêm
Rồi lỡ mai này gặp gỡ nhau
Mây bay có biết gió pha màu
Biển đời lôi cuốn vào quên lãng
Hỏi có còn gì hơn nỗi đau
Than vãn tình ơi gió lạnh lùng
Cao nguyên muôn thuở vẫn mùa đông
Như lòng thiếu phụ sầu trăm mảnh
Ôm mối buồn thương giữa bão lòng
Nguyễn Duy PhươngKhông gian mờ ảo bóng giai nhân”
Hỡi gió về đâu mà vội vàng
Kéo theo mây tím bủa không gian
Từng luồng giăng mắc đầy u ám
Khiến mảnh hồn thơ tối phũ phàng
Hỏi gió đưa mây về tới đâu
Có hay nguyệt lạnh vóc thương sầu
Mập mờ ảm đạm buồn xa vắng
Thấp thoáng bên rèm những hạt châu
Thổn thức bao đêm nặng cõi lòng
Gió ơi có thấu nỗi này không ?
Sao đem sương khói ngăn tầm vọng
Cho Nguyệt xót xa lụy nhễu dòng
Giốc cạn chén buồn lai láng thêm
Vắt sầu đẫm lệ ướt môi mềm
Ái ân theo gió mênh mông quá
Rầu rĩ yên hà nhuộm bóng đêm
Rồi lỡ mai này gặp gỡ nhau
Mây bay có biết gió pha màu
Biển đời lôi cuốn vào quên lãng
Hỏi có còn gì hơn nỗi đau
Than vãn tình ơi gió lạnh lùng
Cao nguyên muôn thuở vẫn mùa đông
Như lòng thiếu phụ sầu trăm mảnh
Ôm mối buồn thương giữa bão lòng
Quảng Thành-Châu Đức-BR Vũng tàu
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)